Posts

Trọng sinh chi Tô Trạm - Chương 9

Trọng sinh chi Tô Trạm

Chương 9:
Tô Trạm khó có thể tin được nhìn thằng nhóc ở trước mặt mình, nó như thế mà lại khóc!
Vừa nãy còn ngông cuồng tự cao tự đại đến không ai bì nỗi, mà hiện giờ lại rơm rớm nước mắt bật khóc. Nó có mặt mũi nào để khóc chứ! Tô Trạm hừ nhẹ một tiếng, y lạnh lùng nhìn cái tên "các ngươi bắt nạt ta, ta đây không đứng dậy" đang làm tư thế sống chết ăn vạ trên mặt đất, hai mắt ngấn lệ lăn dài trên má. Vì sao mới vừa sống lại mà y đã gặp phải một tên nhóc "cực phẩm" như thế này àh...
Tô Phiếm hiện giờ bị người hầu ôm lấy, bàn tay của hắn gắt gao nắm chặt quyển sách mà Tô Trạm thay hắn cướp về. Tô Phiếm thầm nghĩ, thằng nhóc này khóc rất đúng lúc! Mặc kệ có phải là vì nó cố ý lấy quyển sách này làm khó dễ hắn mới khiến cho Tô Trạm ra tay hay không, thì tóm lại, người nào khóc trước tiên thì người đó chiếm được lý lẽ. Đạo lý này hắn biết, nhưng ngày hôm nay là sinh nhật của Tô Trạm, hắn không trông chừng tốt em trai mà còn hợp lực với y đánh khách m…

Trọng sinh chi Tô Trạm - Chương 8

Trọng sinh chi Tô Trạm

Chương 8:

Vì vậy Tô Trạm rất có kiên nhẫn mà mỉm cười, giả vờ làm một con búp bê ngoan ngoãn tùy ý để cho các chú các bác nhận xét. Mà bản thân lão cha Tô đại tướng mặc dù biết những lời khen tặng này đều là ngoài mặt. Nhưng nghe bọn họ ca ngợicon trai cưng của ông như vậy, ông vẫn vui vẻ cười ha ha. Cuối cùng phất tay nói, "Con trai của tôi vẫn chưa biết sau này ra sao đâu!"

Rốt cuộc thoát khỏi đám người kia, Tô Trạm vừa thở ra một hơi thì lại bị Chung Ý Ánh dẫn đi qua chào hỏi một đám người khác. Vì thế, y lại bị một trận "chà đạp", "làm thịt", nhận xét một phen. Các vị phu nhân đều bày tỏ, Tô nhị thiếu gia lớn lên thật là đáng yêu.

Trọng sinh chi Tô Trạm - Chương 7

Trọng sinh chi Tô Trạm

Chương 7:

Sự tồn tại của Tô Phiếm hoàn toàn là một việc ngoài ý muốn. Mười năm trước, Tô đại tướng nhận được một mối làm ăn lớn. Tự mình hộ tống một đoàn ngựa mang theo mười tấn thuốc phiện từ thâm sơn Myanmar vận chuyểnra ngoài. Khi đó ông chính là người dẫn dắt toàn bộ binh lính thoát khỏi thời kỳ "thanh hoàng bất tiếp"[1], chiến đấu nhiều năm, phía bên Đài Loan đã không thể cung cấp đường lui cho bọn họ trở về. Lúc đó chỉ có một mình ông mang theo một đám người tha hương rời đi đất khách cắm rễ ở nơi này. Vào thời kỳ gian khổ, cái gì ông cũng làm qua, cái gì cũng đều ăn thử. Sau đó, ông dứt khoát thành lập một thương đội hộ tống hàng hóa, cũng dần dần gầy dựng được danh tiếng.  

[1]"Thanh hoàng bất tiếp": mạ xanh chưa lớn mà lúa chín vàng đã hết, ý nói thiếu thốn khó khăn.

Khi đó ông được mời ở lại Bangkok vài ngày. Có kẻ nhiều chuyện đã tặng cho ông một cô gái rất xinh đẹp. Bộ dạng thanh tú, lại có vài phần giống với người vợ kết tóc của ông.…

Trọng sinh chi Tô Trạm - Chương 6

Trọng sinh chi Tô Trạm
Chương 6:

Nghẹn khuất tới cực điểm, Tô nhị thiếu gia nằm ở trên giường lăn qua lăn lại một đêm không ngủ.
Tô gia khôi phục lại sự bình yên của ngày xưa, không chỉ bình yên mà ở trong mắt của một đám người, Tô gia quả thực rất yên ắng. Mọi ngày nhị thiếu gia sau khi ăn xong bữa sáng, nghĩ ngơi một hồi sẽ bắt đầu quậy phá nghịch ngợm, không ghẹo chó cũng là chọc mèo. Cho đến giờ ăn cơm trưa, y mới an tĩnh được một lát. Kế đó tiểu thiếu gia sẽ bị Tô phu nhân bắt ép đi ngủ trưa. Cho nên thời gian yên lặng nhất của Tô gia ngoại trừ ban đêm ra thì chính là lúc đó. Chim chóc cùng hoa lá cũng được bình an nhất. 

Nhưng chờ đến khi Tô nhị thiếu gia thức dậy. Tô gia sẽ giống như bị một trận gió to càng quét, không chỗ nào được bình yên. Ở trong mắt của người khác, Tô nhị thiếu gia mỏng manh gầy gò, thân thể yếu ớt, trắng trắng tròn tròn giống như con búp bê. Nhưng tại sao lại có sức phá hoại, gây sát thương cho trên dưới Tô gia đến như vậy? Cho nên ngày hôm qua Tô nhị thiếu gi…

Trọng sinh chi Tô Trạm - Chương 5

Trọng sinh chi Tô Trạm

Chương 5:
Một bữa cơm tối tẻ nhạt vô vị.
Tô Trạm đang cầm bát cơm lớn hơn cả khuôn mặt của mình, nhưng mới đút hai muỗng vào miệng y lại lâm vào trạng thái ngẫn người. Đương nhiên đây là nhận định trong mắt của hai vợ chồng Tô đại tướng, đứa con bình thường hay nghịch ngợm dày vò trên dưới Tô gia, khiến mèo ghét chó hờn ở trong mắt bọn họ lúc này đây lại giống như một người mất hồn. Có điều vừa nãy bác sĩ đã kiểm tra qua cho Tô Trạm. Hắn nói y không có việc gì, chẳng qua là do đứa trẻ gặp phải chuyện kinh hãi nên mới mệt mỏi ỉu xìu như thế.
Tô Trạm đương nhiên không thể nói cho cha mẹ biết y đang nghĩ gì. Lúc này đây y đang cố gắng thúc giục bản thân đẽo gọt lại toàn bộ trí nhớ. Từ bước đường cùng đi đến cái chết cho đến hiện giờ bước ra khỏi cánh cửa địa ngục. Ông trời đúng là không bạc đãi Tô Trạm, thoáng cái y đã trở về năm tám tuổi. Mà kẻ thù giết chết y lúc này chỉ mới có mười tuổi. Nếu y không làm chút gì đó thì đúng là có lỗi với sinh mệnh thần kì thứ hai này…

Trọng sinh chi Tô Trạm - Chương 4

Trọng sinh chi Tô Trạm 

Chương 4: 

Tô Trạm chưa bao giờ gặp mặt ông ngoại Chung đại tướng. Chỉ nghe người ta nói ông ngoại của y là một người dũng mãnh thiện chiến, cuối cùng chết trong cuộc bao vây của quân Myanmar.  

Chung đại tướng vẫn luôn đề bạt cha của y. Thậm chí sau cùng còn để lại con đường thoát duy nhất cho ông. Mà trước đó Tô Chính Cương đã cưới đứa con gái mà Chung đại tướng yêu thương nhất đời này, cũng chính là mẹ của y Chung Ý Ánh. Vì cuộc sống lúc đầu gian khổ, Tô Chính Cương cũng không nỡ để cho Chung Ý Ánh chịu thêm khổ sở, cho nên ông vẫn luôn không muốn có con.  

Về sau cuộc sống dần ổn định, nhưng Chung Ý Ánh vẫn không có dấu hiệu mang thai. Thẳng cho đến khi Tô Chính Cương ba mươi bốn tuổi mới có được một đứa con trai. Đây cũng là huyết mạch duy nhất của Chung đại tướng và Tô Chính Cương. Tô Chính Cương thật sự hận không thể đem đứa con này của ông ngậm trong miệng, nâng trong lòng bàn tay. Mà ngay cả việc đặt tên cũng phải cẩn thận suy xét đến ba năm. Rốt cuộc vào …